Suy Niệm 4: "Chúng tôi đến thờ lạy Người"
 

Giờ suy niệm ban sáng
với chủ đề của ngày Đại hội Giới Trẻ 2005:

"Chúng tôi đến thờ lạy Người" (Mt 2,2)


Đức Ông Dr. Heiner Koch
(được truyền thanh qua đài Radio WDR)


Suy Niệm 4:

Kính thưa quý thính giả,
xin gởi đến Quý Vị lời chào ban sáng!

"Don’t worry, be happy!" (Đừng lo nghĩ gì, hãy vui lên!) - đây là một khẩu hiệu mà ngày nay chúng ta thường được nghe hát như những lời nhắn nhủ cho cuộc sống. Nhưng rồi khẩu hiệu này đối với nhiều người như một điều châm biếm diễu cợt. Làm sao họ có thể không lo lắng trong lúc họ đang thất nghiệp hoặc họ đang ngao ngán thất vọng về một người nào ấy; nếu như họ đang đau khổ vì bệnh hoạn hay tàn tật, nếu như họ không thành đạt được những giờ họ chờ đợi, hoặc lúc họ tưởng chừng như trọn niềm hạnh phúc của họ bị cướp mất đi qua cái chết của một người thân. Chính trong những giây phút ấy nhiều người mới cảm thức được rằng: chúng ta không thể tự tạo ra niềm hạnh phúc cho chính mình. Đương nhiên chúng ta có thể góp công, góp sức để người khác cũng như chúng ta có thể đi đến con đường hạnh phúc. Chúng ta cũng có thể làm hoàn toàn ngược lại những điều ấy, để rồi chính chúng ta hoặc người khác không có được hạnh phúc, hay là chúng ta luôn làm cản trở niềm hạnh phúc chung.

Nhưng rồi chúng ta vẫn không có thể tự tạo ra niềm hạnh phúc: chúng ta không mua nó được, cũng không lấy sức mà cưỡng ép nó; không đạt được qua những thành quả trên đường công danh và qua những cuộc giải phẩu thẩm mỹ, không đạt được qua những nhu cầu bổ sức và lo lắng cho sắc đẹp. Nó cũng không đạt được qua những xa xỉ phẩm, bằng thuốc thang hay qua những cuộc trị liệu. Niềm hạnh phúc đến với chúng ta, nhiều lúc như những chuyện bên lề. Nó chợt đến trong lúc chúng ta không cần đi tìm. Niềm hạnh phúc như một món quà ban tặng cho chúng ta và chúng ta chỉ có thể đón nhận mà thôi. Đôi lúc nó chợt đến với mình như những nụ hoa hé mở trên nhánh cây Barbara tưởng chừng như đã chết khô. Nhánh cây này nhiều người trong chúng ta vẫn thường cắm trong bình dịp lễ mừng Thánh Nữ Barbara đó.

Trong những ngày này, chúng ta được dịp cùng đồng hành với Ba Vua từ Phương Đông trên cuộc hành trình về Bêlem của các Ngài. Các Ngài cũng cảm nhận được điều này. Sau một cuộc hành trình dài mất bao thời gian các Ngài đã mất hướng và không còn biết mọi sự sẽ như thế nào, sau khi cuộc sống của các Ngài bị u tối đi thì bỗng nhiên các Ngài lại khám phá ra được ngôi sao sáng "và các Ngài mừng rỡ vô cùng," như Thánh Mátthêu đã tường trình lại (Mt, 2, 10). Điều mà ngôi sao sáng tự dưng chiếu rọi trên đầu các Ngài để dẫn đường chỉ lối đã đem lại cho các Ngài tràn trề niềm vui.

Ngôi sao này đối với các Ngài có tác dụng bao gồm hơn mọi tinh tú trên vòm trời vì tất cả những khinh nghiệm sống được nằm gọn trong ngôi sao này: Thiên Chúa không để chúng ta phải bơ vơ, Ngài nâng tay che chở chúng ta, Ngài làm cho cuộc sống chúng ta trong sáng như sao vậy. Chúa cũng đi phía trước để hướng dẫn và đồng hành với chúng ta về đến cùng đích. Điều này cũng có nghĩa là: chúng ta không bơ vơ một mình, chúng ta không bị lọt vào tình huống vô phương cứu chữa, cũng không bị gục ngã dưới những sức mạnh của số phận hoặc thấy rằng mọi sự trở thành vô nghĩa. Qua ngôi sao này như là một dấu chỉ, các Ngài đã cảm nghiệm thật rõ rệt về những gì các Ngài đón nhận được trên con đường sống của mình: Thiên Chúa cùng đồng hành với chúng ta, kể cả những lúc cuộc đời chúng ta tràn đầy u tối và những lúc mình tưởng chừng như không biết mình về đâu nữa. Chúng ta được ấp ủ yêu thương trong bàn tay Thiên Chúa.

Mặc dù chúng ta không nhìn thấy Chúa nhưng Chúa vẫn luôn nhìn thấy chúng ta. Mặc dù nhiều lúc chúng ta không còn biết đi về đâu nữa thì Ngài biết được con đường mình đi. Chính lúc Ba Vua nhận ra điều này thì trong tim họ được tràn đầy niềm vui, các Ngài cảm nhận được sâu xa niềm vui của sự hiện hữu Thiên Chúa.

Cùng với Ba Vua, hàng trăm ngàn các Bạn Trẻ khắp nơi trên thế giới cùng với chúng ta lên đường đến Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại thành phố Köln vào tháng 8 năm 2005. Chặng đường này đã được bắt đầu từ Rôma vào dịp Chúa nhật Lễ Lá 2003, lúc mà Đức Thánh Cha trao cây Thánh Giá Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới cho các Bạn Trẻ người Đức. Buổi lễ này được cử hành sau những nghi thức Phụng Vụ Lễ Lá. Khoảng 100.000 tín hữu đang hiện diện tại công trường Thánh Phêrô và hàng triệu khán giả theo dõi qua truyền hình đã thấy, trong buổi lễ này, một anh Bạn Trẻ tàn tật trong nhóm người Đức đang ở phía trước, cạnh Đức Thánh Cha, anh ta đến trước Thánh Giá, đội đầu và vỗ tay trong niềm hân hoan. Sau này, anh ta mới nói với tôi như vầy: "Thế nào Chúa Giêsu cũng vui lắm, lúc mà con làm như vậy." Tôi cảm nhận được rằng, anh Bạn này thận chan hòa niềm vui khi ở kề bên Thánh Giá: Niềm vui, đó là một món quà qua sự hiện hữu của Thiên Chúa mà chúng ta chỉ có thể trong tâm tình cảm tạ mà đón nhận. Tất cả đều là những điều thật vĩ đại trong cuộc đời con người, kể luôn cả một ngày mới đang đón chờ chúng ta, đó là một Hồng Ân và luôn là Hồng Ân Thiên Chúa. Ai nhận thấy điều này trong cuộc đời của mình thì kẻ ấy là người luôn cảm tạ Thiên Chúa; và đây cũng có thể là một điều kiện tiên khởi để cuộc sống của mình được tràn đầy niềm vui hơn. Amen.

  
(Lm. Phaolô Dũng chuyển ngữ)
Mục Vụ Công Giáo Việt Nam
miền Ðông Bắc Ðức
(www.DHGT-2005.net)
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Trang in (Printversion)
 
  Suy Niệm 1
  Suy Niệm 2
  Suy Niệm 3
  Suy Niệm 4
  Suy Niệm 5
  Suy Niệm 6
 
nach oben (top)
 
 Trang Trung Ương (Official Website): www.wjt2005.de    
 Trung Tâm Mục Vụ Borsum © (Impressum)